Quay lại

Nàng và Ms. Thinking

04-05-2016

Nàng là đứa em không chung dòng họ với tôi. Từ nhỏ chúng tôi đã đối lập. Tôi không nhớ nhiều cũng không nhớ rõ. Nàng học lẹt đẹt ra sao, thích chơi không thích ngủ, thích lao động tay chân hơn trí não như thế nào, và ăn bao nhiêu đòn roi. Tôi đã quên gần hết. Chỉ nhớ như in, trái tim nàng là một khoảng rất rộng rãi và bao dung. Tôi có rất nhiều điều khiến cho nàng ghen tị (suy nghĩ của một đứa trẻ háo thắng), nhưng nàng đã không. Nàng chắc nghĩ rằng, ai ai cũng có sự khác biệt và nàng không thích học cũng chẳng có gì sai.

Chúng tôi không lớn lên cùng nhau như những gì tôi đã nghĩ. Nàng và mẹ nàng ra riêng sau khi ba mẹ nàng li dị. Và từ đó đến nay, tôi chưa một lần gặp lại nàng. Tôi có nghe nhiều câu chuyện mẹ tôi kể về nàng, với sự cực khổ và sự ghẻ lạnh từ gia đình mới mà nàng cũng không phải là một thành viên chính thống. Nàng chỉ là một đứa con nuôi.

Tôi nghĩ về nàng, và nghĩ về rất nhiều người tôi đã không gặp mặt trong suốt nhiều năm qua. Tôi đã có thời kì ghét rất nhiều người. Có một lần, tôi đứng trên bục giảng, quay xuống lớp, và tát vào mặt 10 cái, cho đến khi nước mắt nhòe hết mặt, chỉ vì một câu nói tôi chưa bao giờ nói mà lại bị tố cáo. 🙂

Nhưng, 5 năm, 10 năm và có thể đến hết cuộc đời tôi, cũng không gặp lại những người đó nữa, ghét họ hay giữ những kỉ niệm không vui (thậm chí là uất ức) trong người để làm gì? 🙂

Từ lúc nhận ra điều đó, tôi không còn ghét bất kì ai. Tôi cố tìm những điểm hay ho của họ. Nếu không thể, tôi sẽ tự dạt ra. Thật ra không ghét bất kì ai là điều kì diệu, cũng là điều rất có hại cho bản thân. Kì diệu không ai đóng vai ác trong bộ phim của tôi cả. Còn tôi, trải qua khá nhiều điều phiền toái, bị hại, khinh khi, nói xấu, hay dè bỉu, tôi đều tha thứ hết, quên hết.

Cuộc sống thật kì quặc và hãy xem nó sẽ còn dẫn tôi đến đâu!