#1 – Bình thường và phi thường chỉ cách nhau một ý nghĩ
Và rào cản lớn nhất chính là cho phép mình ganh tị với sự phi thường người khác và dè bỉu sự bình thường của mình
Không phải cứ lớn lao là phi thường
Cũng không phải cứ bình lặng là bình thường
Nếu chỉ ngồi yên mơ về phi thường nó sẽ không bao giờ đến
Và nếu bạn biết cách đạt đến nơi phi thường của riêng mình thì cho dù những thành tựu đó với người đời cũng nhỏ thôi cũng đủ khiến cho bạn thật hãnh diện về bản thân mình
Bởi vì chỉ bạn biết mình đã đi được bao xa
#2 – Nhưng nếu chỉ vậy thì còn gì vui đâu!
Bạn đã làm tốt nhất rồi bạn đã làm mọi thứ trong giới hạn của mình, bạn đã sắp xếp thời gian của mình thật hợp lý, bạn đã cố gắng để có thể tiến đến mục tiêu, bạn gặp nhiều rào cản, bạn gặp nhiều vấn đề và bạn cố gắng giải quyết từng thứ hoặc nhiều thứ cùng lúc. Và bạn cảm thấy kết quả hiện tại đã tốt rồi bởi vì bạn đã cố gắng hết sức.
Nghe có vẻ đủ rồi phải không?
Nhưng nếu chỉ vậy thì cũng ok
Nhưng nếu chỉ vậy mãi thì có gì vui đâu
Đây chính là cái bẫy tinh vi nhất
Nếu bạn chỉ làm hết sức trong giới hạn hiện tại bạn sẽ chỉ nhận được kết quả trong giới hạn đó
Muốn kết quả khác bạn cần thay đổi chính cái giới hạn
Nếu chỉ vậy thì làm sao có thể có kết quả khác
Nếu chỉ vậy thì còn gì vui đâu!
Sau khi tôi làm mẹ tôi đã cố gắng chia nhỏ thời gian của mình, tôi đã cố gắng hồi phục sức khỏe, tôi đã cố gắng chỉnh đốn bản thân, tôi đã cố gắng cho những ưu tiên của mình và bỏ bớt những thứ không thể dành thời gian cho. Tôi cảm thấy như vậy là mình đã làm hết sức mình rồi
Một ngày điển hình: Tôi làm quần quật cả ngày, tối đến chỉ học thêm một chút ngôn ngữ (cỡ 10 phút) rồi bắt đầu xem phim và các hoạt động giải trí khác. Tôi cảm thấy đó là đền đáp xứng đáng cho những gì tôi bỏ ra trong suốt một ngày, cơ thể tôi mệt mỏi và tôi cần giải trí
Hoàn toàn hợp lý
Hoàn toàn bình thường
Không có gì sai trái
Nhưng sẽ ra sao nếu tôi không giải trí mà làm những việc khác?
Bởi vì giải trí thì cũng dễ hiểu, dễ được chấp nhận và ổn cả
Nhưng nếu tôi không giải trí thì sao?
Tôi không cần chuyện giải trí đó một cách thật sự thì sao?
Nếu tôi dành khoảng thời gian đó cho những việc có giá trị khác thì sao?
Không phải là từ chối quyền nghỉ ngơi
Mà là nhận ra tôi có thực sự cần giải trí đó hay tôi chỉ chấp nhận nó vì đó là điều ai cũng làm điều dễ hiểu điều dễ chấp nhận
Sẽ ra sao nếu tôi muốn nhiều thứ phi thường hơn?
Câu hỏi này vô cùng ám ảnh (câu hỏi này tôi nghĩ vũ trụ đã rót vào tai tôi)
Bởi vì thật sự tôi đã sống “bình thường” hơn hai năm nay
Để hồi phục, vấn đề từ sức khỏe tinh thần
Để biết mình là ai
Để biết đâu là mình
Để biết mình cần chú tâm điều gì
Lắng lọc điều gì
#3 – Và để biết tất cả những thành công đã qua nó đã qua. Những gì định hình về tôi trong nhiều năm qua đều có thể thay đổi
Tôi có thể không còn lấp lánh mỗi khi ra ngoài
Tôi không còn làm nails, không còn layer quần áo, mixing trang sức nữa
Tôi không check-in nhiều nơi nữa
Tôi không còn tham gia nhiều cuộc họp nữa
Tôi không đi đâu nhiều nữa
Tôi không còn nói những điều tôi hay nói nữa
Tôi không thể hiện thái độ nữa, mọi thứ, tốt hay xấu
#4 – Bởi tôi không cần lặp lại thành công cũ
Tôi đã tự ti, xấu hổ (và rất nhiều tính từ động từ tiêu cực có thể kể)
Tôi đã muốn quay trở lại những điều ngày xưa
Tôi rất e dè khi phải gặp ai đó, nói gì đó
Tôi không kể về việc làm mẹ của mình và việc mình đã mở rộng khả năng của mình đến vô tận, bởi vì trở thành mẹ, tôi nghĩ một người phụ nữ làm mẹ chẳng có gì đáng kể cả
Nhưng đó là thành công bậc nhất mà tôi có trong hai năm qua nếu tôi có thể nói một cách công tâm
#5 – Tôi cần những thành công mới, phi thường mới
Làm mẹ là một kiểu như vậy
Sau khi làm mọi thứ với con, cùng con, cho con thì khi con ngủ, tôi vẫn có thể ngồi vào bàn tiếp tục làm việc
Chỉ có những phi thường mới có thể khiến một người rã rời lại ngồi vào bàn làm việc thay vì nằm ườn ra lướt điện thoại
Chắc bởi vì tôi luôn sống với một tấm gương lớn, một tấm gương bất kể ngày đêm đã làm việc không than thở nửa câu, ban ngày ở công ty, tối về với con, khuya lại ngồi vào bàn làm việc, bất kể nắng mưa, bất kể đau nhức.
Tôi bắt đầu viết lại kế hoạch
Tôi bắt đầu commit với kế hoạch
Bởi vì bây giờ tôi không chỉ sống cho tôi nữa
Mà tôi còn là một tấm gương, một người dẫn dắt, một người bạn, một bệ phóng của con tôi
Tôi có thể sống bình thường và tiến lên một cách chầm chậm
Không ai trách tôi
Tôi có đủ lý do chính đáng
Nhưng bây giờ thì tôi muốn mọi thứ nhanh hơn chóng hơn, quyết liệt hơn
Ông Tòn hay nói là: “em đã làm tất cả mọi thứ để anh có thể làm việc, nghiên cứu và học tập. Đó là lý do anh chưa bao giờ lơ là dù chỉ một phút những thời gian mình có”.
Tôi đã nói với ổng là: “em làm được như vậy cũng là hay rồi, nhưng nếu có thể hay hơn thì sao?”
Đó là nơi mà tôi quyết định switch ý nghĩ của mình, thôi không giằng xé giữa mình xứng đáng giải trí hay mình nên làm việc, đó là trò chơi đã qua, bây giờ là trò chơi mới, thú vị hơn nhiều: tôi sẽ đạt được mục tiêu (mới) đó bằng cách nào nếu thời gian không phải là người bạn của mình?
Đây không phải là về kỷ luật hay ý chí sắt đá
Đây là về việc định nghĩa lại danh tính
Trước đây tôi là người đã làm hết sức trong khả năng
Bây giờ tôi là người mở rộng khả năng của mình
Lúc tôi sẵn sàng từ bỏ những gì “hợp lý” những gì “xứng đáng” những gì “bình thường” cũ, tôi tin đó là thời khắc tôi cho phép bản thân mình mở rộng đến vô hạn.
Copyright 2026 © Kiều Hải Yến