Mọi thứ không bao giờ có thể như ban đầu
Nhưng niềm hạnh phúc, trọn vẹn khi làm mẹ, có thể giúp mọi bà mẹ vượt qua mọi thay đổi, thỉnh thoảng không tránh khỏi những giây phút yếu lòng, mệt mỏi, nhưng chỉ thoáng qua, một chút rồi lại quay về mạnh mẽ tiếp tục. Sức mạnh này phi thường hơn, khác thường hơn mọi loại sức mạnh mà một người có thể biết trước khi có con.
Sếp của chồng tôi có 3 đứa con, anh ấy nói là khi có 1 đứa thì thấy không có đủ thời gian, không thể nào mà có thêm nữa, nhưng khi có 3 đứa thì mới thấy, luôn có thể sắp xếp thời gian, nhồi nhét bản thân đến vô tận. Sức mạnh đó, chỉ có người đã trải qua, mới hiểu.
Mẹ tôi một mình nuôi dạy 2 đứa con. Tôi còn chưa tưởng tượng ra được làm sao có thể. Vì tôi chỉ mới loay hoay với Brian là đã đủ trầm cảm.
Trong kí ức lờ mờ của tôi, mẹ tôi cũng nhiều lần bật khóc. Lúc tôi cảm thấy quá kiệt sức, tôi ngồi dưới nền nhà khóc như một đứa trẻ, và con tôi thì thấy tôi khóc nên vội khóc theo nức nở không thua kém. Bây giờ tôi có thể cảm nhận cảm giác của mẹ một cách sâu sắc, sau 30 năm.
Thế giới của con đang mở ra, con muốn được khám phá, muốn tự chủ, muốn thử sức.
Mẹ chỉ tạo không gian thoải mái, thuận tiện và an toàn cho con, đừng làm giúp con. Đó là niềm vui của con.
Múc đổ, mẹ sẽ dọn sau. Từ từ sẽ gọn gàng hơn.
Uống nước đổ ra áo. Thay áo khác.
Cởi giày thật lâu. Mẹ chờ.
Con muốn khám phá điều gì mới lạ, không chịu đi ngay, mẹ sẽ đứng chờ.
Con muốn đập trứng, mở tủ lấy sữa chua, tự mang ghế thấp lại trèo lên ghế cao, muốn lấy đúng cái gối màu xanh không phải màu đỏ, muốn chọn nón vàng cho hợp với đôi giày cam, muốn xách cà phê cho ba… mẹ sẽ đều hướng dẫn, không can thiệp.
Niềm vui khi con làm được, con tự bước xuống giường, tự tắt quạt, tự bật máy lạnh, tự cất giày… rồi nói “làm x được hay quá ta” là một niềm tự hào của riêng con, mẹ không nên cướp đi vì thấy quá lâu, quá chậm, quá vụng về, quá không an toàn.
Trải nghiệm một tình yêu thương chảy tràn trong trái tim và khối óc của mình. Tình yêu đó lan tỏa trong từng thớ thịt của cơ thể người làm mẹ.
Rất nhiều lần vô thức nhìn Brian âu yếm trong giấc ngủ hoặc đang chơi một mình, tôi cảm thấy thứ tình cảm lớn lao đó được fill đầy cả người mình, nó như một thứ hữu hình cuồn cuộn chứ không chỉ là một cảm giác.
Rất nhiều lần vô thức đưa tay vuốt lên tóc Brian, hoặc hôn lên mấy ngón chân nhỏ tí, rồi từ trong tim bỗng nở một nụ cười. Những giây phút đó, sẽ mãi được khắc ghi.
Mẹ chồng tôi rất hay kể về chồng tôi lúc còn nhỏ, kể lặp đi lặp lại mọi chuyện, tôi nghe đến nhàm chán. Cho đến khi tôi cũng kể y chang vậy, những thứ mà Brian nói hằng ngày, cho hết người này đến người nọ nghe, đến khi họ thấy nhàm chán.
Không chỉ vậy, từ khi có con, tôi còn có cảm giác đồng cảm sâu sắc với những tin tức liên quan đến trẻ con. Một đứa trẻ bị bạo hành, một đứa trẻ mồ côi, đứa con của bạn nhập viện… mọi thông tin về trẻ con đều làm tôi không khỏi xót xa. Thứ tình cảm và liên hệ mà trước đây, nếu tôi có đọc thấy, nghe thấy, thì chỉ cảm thấy phẫn nộ, chứ trái tim không run lên từng nhịp và có thể hiểu được cảm xúc của những người ba mẹ đó như bây giờ.
Dù yêu thương là vậy nhưng không tránh khỏi những lúc không kiềm chế được cảm xúc.
Brian chỉ hay chọn ngay những lúc tôi quằn trong người để thử thách giới hạn của tôi. Lúc tôi mệt mỏi, stress vì công việc, thì Brian sẽ quấy. Tôi đã đọc nhiều sách, xem nhiều video… nhưng kiến thức không được thực hành thì cũng không thuộc về mình. Những lúc đó, mọi kiến thức đều biến khỏi đầu, những cơn nóng giận bốc lên đỉnh đầu, giọng bắt đầu to, thái độ bắt đầu thay đổi và vài lần không kiềm chế được mà đánh vào mông con.
Dạo gần đây khả năng nhận biết cơn nóng giận nhanh hơn và có thể chuyển hóa tốt hơn chút đỉnh nhưng vẫn còn cần thực hành nhiều hơn nữa.
Học cách kiểm soát cả năng lượng và bầu không khí tạo ra cho con mình. Học cách để con có thể trưởng thành và tự bảo vệ bản thân. Học cách tạo cho con một cái nền vững vàng, những hệ giá trị cơ bản đủ tốt để con có thể sắp xếp và lèo lái cuộc đời của mình nhẹ nhàng hơn. Học cách để con xây dựng hệ giá trị riêng, những mối quan hệ riêng và những điều con muốn làm.
Mỗi cột mốc của con, mỗi thành tựu của con, mỗi chướng ngại của con, tôi đều lo lắng và so sánh với đứa trẻ khác. Cho dù hay nói tôi là một người mẹ hiện đại, nhưng mà vẫn để tâm, không muốn con mình thua thiệt.
Nhưng rồi, tôi lại lơ đi những điều con vượt hơn lứa tuổi.
Từ từ, tôi có thể chấp nhận được rằng con có thể chậm ở một vài chỗ nhưng cũng sẽ nhanh ở một vài chỗ. Con chính là duy nhất, là phiên bản limited, nên đừng so sánh với ai.
Làm mẹ thật là quá nhiều thứ nhận ra, vỡ lẽ, có được.
Copyright 2026 © Kiều Hải Yến