
Thời gian không phải là vấn đề. Điều quan trọng là khoảnh khắc bạn quyết định đứng dậy, thoát khỏi những kịch bản sợ hãi trong đầu và đi tiếp.
Thời gian chưa bao giờ là vấn đề, bạn có thể đắc đạo ngay bây giờ hoặc không bao giờ đắc đạo, như thầy Minh Niệm nói. Vấn đề duy nhất là bạn chọn khi nào thoát ra.
Não bộ của tôi và chắc là của hầu hết chúng ta, luôn có cách để vẽ lên những kịch bản đen tối nhất (worst-case scenario), tiêu cực nhất và bi lụy nhất để chúng ta không dám làm những điều chúng ta luôn muốn làm. Chúng thường không thích sự thay đổi, khác lạ.
Và chúng ta thường dùng từ "sợ" hoặc "lỡ như" hoặc "nếu như" để ngăn cản nhiều ý định và kế hoạch trước khi nó diễn ra.
Với người đã ở quen trong một trạng thái, dù không ổn nhưng nếu hỏi muốn thoát ra không, khi nào thoát ra thì khả năng là họ cũng không biết và không muốn nó biến chuyển ngay.
Thỉnh thoảng ông T vẫn hỏi han, update xem khi nào thì tôi mới chịu bỏ qua bước đó. Tôi kêu, để kệ tôi, mỗi người một cách khác nhau, thời gian khác nhau, không hối thúc.
Thỉnh thoảng, ổng vẫn sốt ruột nhưng ngại hỏi đến là sẽ phải kết thúc bằng một cuộc chiến tranh lạnh tanh :v
Tôi dành thời gian của mình, để không làm gì cả, cho đến khi chán thực sự. Đây là cách của tôi, và nó đã hiệu quả 2 lần trước. Và nó cũng đã hiệu quả lần này.
Nhiều người có sự khởi động chậm chạp, tôi nằm trong đó. Chậm hay nhanh không phản ánh kết quả. Kết quả chỉ đến vào thời khắc chọn đứng dậy. Tôi có thể ngồi 1 năm, hoặc 1 phút thôi.
Tôi phải clean up bộ não mình bằng những thành công và cả thất bại trong quá khứ, rằng toàn bộ không có cái nào định nghĩa đoạn đường mới của tôi. Tôi cần bắt đầu lại, như reset game. Và điểm đáng chú ý là không ai quan tâm lắm đâu.
Tôi phải tập trung vào chính tôi, và viễn cảnh mà tôi sẽ đạt trong tương lai. Một bức tranh đủ rõ rệt và xứng đáng đầu tư. Bạn đã có bức tranh đó chưa? Nó có đủ hào hứng và đủ để bạn bỏ qua TOÀN BỘ mặc cảm, tự ti, trì hoãn và dao động vì nỗi sợ của bạn không?
Hôm qua, sau khi tôi lọng cọng làm được vài thứ mà ông T ngồi cầm tay chỉ việc (tất nhiên là kèm thái độ mà những ai đã làm việc với ổng đềuu hiểu), thì ổng xoa dịu:
Em bắt nhịp lại nhanh hơn anh nghĩ
Có thể là vậy, cứ cho là vậy. Khi ngồi nghỉ, tôi có thể ngồi khá lâu, nhưng từ giây phút quyết định đứng lên, đi tiếp, thì tôi nhanh thoăn thoắt.
Nên nếu bạn cũng đang ở trong hoàn cảnh này, hãy nhớ: thời gian không phải là vấn đề. Những thứ bạn nghĩ ra trong đầu cũng không có thật. Thứ duy nhất quan trọng là khi nào bạn quyết định đứng dậy đi tiếp?

Tôi viết về AI visibility, AEO và B2B SEO cho doanh nghiệp Việt Nam. Chuyên môn bám rễ sâu, lớn dần qua từng bài viết.
Sống như một cái cây.
No comments yet